Thứ Năm, 26 tháng 6, 2014

Mừng Tân Gia Nhà Lão Sứa

Cùng Anh Em 73,
      Nhận được vài cuộc điện thoại..., quá mừng, quá vui : Lão sứa sau những tháng ngày cật lực, nhìn nhà cửa tole lủng tường xiêu, không cam lòng... đã quyết định sửa lại. Nay mọi sự đã hoàn tất. Để đánh dấu những thay đổi lớn trong cuộc đời, để mừng vui ngẩng mặt với đời và để thật lòng chia sẻ tình anh em. Lão quyết định làm tiệc đặc sản SỨA họp mặt anh em ( chỉ có Ae không có khách ngoài ). Chắc chắn là sẽ đủ hết anh em SG, thiết tha với anh em các nơi tiện dịp nghĩ lễ về dự TIỆC SỨA và ngủ với lão một đêm.
      RẤT THƯƠNG MỜI ANh EM VỀ : Vào lúc 18g00 ngày 01/05/2014

Gởi Anh Em nét xưa :



Nhìn nhà người mà chạnh... nhà mình !!!


Nổi lòng sâu kín... mấy ai hay ???

Gia đình Linh chúc mừng lão, trân trọng những cố gắng của lão. 
Ước mong lão được trẻ lại sau những ngày tháng ưu tư bạc đầu.

Linhsb73

CHÚT TÌNH SAY...

Các Bạn 73,
     Bây giờ mới tỉnh...
Vội vã tìm hình ra xem :


Chút bia, chút mồi, chút shisha...
Cái khoảng chút ấy ru tình ta...
Lung linh, huyền ảo, ta với ta...

Các Bạn, từ rất sớm Hiệp, Nga cùng với Phong đã rời khỏi Nha Trang trực chỉ Đất Đỏ. Nơi mà chiều nay theo hẹn, sẽ gặp nhau mừng gia đình thằng Sứa cắn. Đoạn đường dài, chiếc xe nhỏ... mình tưởng tượng ra chiếc xe lắm lúc oằn mình, lè lưỡi, hai đèn pha chớp chớp rơi lệ... Bởi hai người mập đè đầu, cỡi cổ. Còn thằng cao thỉnh thoảng chọt nách, chọt sườn... 

hahaha, sẽ tìm ý viết tiếp.

Linhsb73


Thằng bạn kế nhà...


Gởi anh em xem hình thằng bạn ở kế nhà Luân trong một chuyến thăm đột xuất không báo trước. Nó ngạc nhiên quá đỗi, vợ nó ôm vụt thằng nhỏ lấm lem chạy. Hình ảnh ghi lại những nét thật đáng yêu và nó để lại nhiều suy nghĩ trong lòng :
- Nghĩ về tình yêu vợ chồng...
- Nghĩ về những khó khăn cuộc sống...
- Nghĩ đến con cái 73 còn những bước đi dài, hụt hẫng...




Linhsb73

MỘT CẢM XÚC THẬT...

Các Bạn 73,
     Mình chuyển các bạn bài viết của con 73. Một cảm xúc thật...

  10g00 sáng ngày 27/05/2014 con bắt đầu khởi hành qua nhà chú Linh, con đạp xe đạp gần 1 tiếng đồng hồ từ bên con qua nhà chú tầm khoảng 10km,do có google map nên chuyến đi khá thuận lợi,tầm 11h là đến được nhà chú,đầu tiên con cũng không biết nhà chú ra sao cả do con chưa qua nhà chú lần nào,nhưng nói thực là con hơi bất ngờ vì nhà chú khá nhỏ,nhưng đầy đủ tiện nghi,con cũng cám ơn về sự tiếp đón con như một đứa con đứa cháu trong nhà,con cảm thấy khá là thoải mái và dể chịu,ăn trưa cùng gia đình xong thì nghĩ trưa,phải nói là rất là thoải mái khi mà trong cái nóng của mùa hè tại sài gòn mà trong phòng chú có điều hòa,nằm đọc sách một tí rồi là con ngủ quất cờ lun(chắc do đạp xe lúc sáng ),tầm chiều thì dẫn Tí nhỏ tập đạp xe đạp,2 ae tập tầm 1tiếng thì về,lúc về ngồi chơi nghỉ ngơi 1 tí là ăn cơm tối cùng cô chú,ăn xong tầm 7h tối là con xin phép cả nhà rồi đạp xe về quận 7,con để ý là cuộc sống gia đình chú linh khá là bận rộn (đặc biệt là với chú Linh )nói chung con qua nhà chú cũng không giúp gì được cho gia đình nhiều cả,con chỉ muốn tham quan,hiểu biết thêm về gia đình chú Linh nói riêng và gia đình sao biển nói chung (nếu được ),nói chung là con hết biết gì để nói rồi,con học văn hỏi dở chú Linh thong cảm…………..

    Ở SAIGON mênh mông lắm người ơi... 
Nhưng sẽ thật chật chội, nhỏ bé nếu bạn đóng đi cửa tấm lòng...
Sau Giáng Sinh, sau cuộc họp mặt SBC Sg vừa rồi, chúng vẫn đợi... đợi sự chăm chút của Gđ 73. Có lẽ đã quá lâu rồi chăng ? Và hôm nay chúng vi hành...
     Đến giờ phải đi chụp hình, sẽ viết tiếp...

Mình viết tiếp :
      Đang ngồi làm việc với máy tính, thằng con lù lù đẩy chiếc xe đạp vào. Giật mình và ngạc nhiên ... sao nó đến ? Lẽ thường phải được báo trước, lẽ thường nó phải ăn mặc khá hơn, lẽ thường nó phải đi bằng honda hoặc là bus vì cự ly từ Đại Học Tôn Đức Thắng Q.7 về nhà Linh - Q.Bình Thạnh là rất xa... Mọi cái lẽ... không có lời đáp dành cho một sinh viên đang học tại Saigon, một sinh viên nghèo. Thằng con đã làm chuyện khác thường.
      Đã hơn 11g00 trưa, mình đón chắc là thằng con sẽ ngự lại đây. Đánh dây thép lên tầng trên ( mà theo diễn tả của thằng nhỏ là một gác gỗ, bởi nhà chú quá nhỏ so với hình dung của nó trước đó ). Tíc tíc te te tíc ... lầu trên nhận điện khẩn, tăng cường thêm chút cơm, chút canh... đón chú khách nhỏ.
      Sao con biết nhà chú mà tới ? Con có google map và cứ thế con đi, xa thật xa. Sao hè này con chưa về ? Con nợ môn ( nợ có nghĩa là không đủ điểm ), nên con phải ở lại ôn bài để thi. Thế ra con không chuyên cần... Mà con nợ môn gì ? Dạ thưa môn TƯ TƯỞNG HỒ CHÍ MINH.
      Một thoáng nghĩ suy, bây giờ con cái phải đối diện quá nhiều vấn đề và có lẽ chúng sẽ rất phân vân, lựa chọn cách gì ??? Giữa một xã hội đầy dẫy nghịch lý...

​Học ngày không đủ, tranh thủ học đêm...
Và điên thật chỉ thấy học, học và học...
Ba Mẹ đã giết mất tuổi thơ của con...
Biết sao ? Đành phải đi vào vòng xoáy xã hội.

​Và để nắm chắc một tương lai, vẫn là mịt mù. Bởi ta không lông, không cánh, bước ra đời phải hiểu hết chữ "... đầu tiên "... 
Chua xót, chạnh lòng... phải chi ngay từ đầu ta đã lựa cho con xe bánh này, thì giờ này có trái ngang chi ???
Có những ước mơ...
Có nhiều con đường khác...
Sao tới được... khi mà Cha Mẹ, nguồn nâng đỡ chính cứ mãi hoài vật lộn với áo cơm gạo tiền.
Ráng đi con...
Lời khuyên lại là một giáo điều !!!
....... 
Con cần sức bật, khi mà cuộc sống kẻ có tiền là thắng.
Con cần một tình thương, khi chung quanh chỉ có dối lừa.

Linhsb73

TÌNH BẠN...

Các Bạn 73,
     Có những hạnh phúc, mà một trong những cái ấy là TÌM ĐƯỢC MỘT NGƯỜI BẠN. Người bạn chân tình, người có thể hiểu, người có thể sẻ chia và là người mở lòng cho ta dừng lại. 
     Mình viết phóng sự này, bình thường thôi, cũng như mọi lần... nhưng khác hơn là một lời cảm ơn, một giữ gìn những điều cao quý mà lẽ thường ít khi gặp và lại rất ít với xã hội hôm nay.

     Lại một chuyến đi làm xa, mình điện bạn chiều nay đón tao nhé.
- 14g00 trời mưa như trút, rồi rỉ rã mãi...
- 17g00 xong việc, trời vẫn mưa, mình sốt ruột gọi lại... một lần, nhiều lần, điện vẫn reng nhưng không ai bắt máy. Chàng đang ở dưới chuồng heo, vội vã cho xong việc để đi đón bạn
- 18g00 bạn gọi lại, xong chưa ? Tao đi... mưa lắm mày đừng đi, đội mưa về bệnh chết... không sao tao đi. Biết là đường xa mình nói bạn đi xuyên rừng cao su cho gần hơn... Ừ tao biết... Thế là ngồi chờ mà lòng rã rít theo cơn mưa : Cuộc đời vẫn có những bất ngờ cao quý, cảm thấy nể phục cái ẩn sâu bên trong một tâm hồn. Chờ lâu lại sốt ruột... trời mưa, lầy lội, bóng đêm rừng cao su... càng nghĩ mới thấy thấm cái nghĩa tình.
     Bạn đến là mừng, hai thằng hai áo quay về trong cơn mưa. Thôi tao không đi đường tắc đâu, ớn thấy mẹ, thà xa một chút. Đoạn đường Dầu Giây - Gia Kiệm đang làm, lầy lội, nhiều đoạn chỉ còn lại phân nữa chen lẫn vào xe hơi, nước phủ bằng chàng lắc qua, lắc lại soi tìm những ổ gà bởi cứ mỗi lần sụp như thế mình lại bấu riết vào vai. Tội nghiệp phải chở thằng đau lưng.
Một nồi nước sôi chờ sẳn..., một dĩa cầy luộc, một dĩa gà rán, vài lon bia...
Hai thằng bạn đi vào cõi tiên bồng...
- 05g30 sáng, chàng đã dậy cho công việc chạy sớm hơn kịp giờ đưa mình quay trở lại nơi làm ở Dầu Giây.

​Mình vẫn cứ tự hỏi trong lòng và kiếm tìm cho một lời đáp...
Rễ tình... có lẽ là điều chàng đã luyện, đã hái, đã cất giữ được trong cuộc sống. Khi mà hằng ngày trên những giàn lan vẫn cứ âm thầm diễn ra... không một thắc mắc, không một đòi hỏi.

​Trao gởi vợ chồng bạn những suy nghĩ trong lòng như một lời cảm ơn, như lưu giữ một kỷ niệm đẹp trong đời. Điều mà bạn làm được chắc chắn vợ bạn cũng đã đồng hành. Mình cứ nhìn ấm nước nóng, cái mâm cơm... mình hiểu được cái âm thầm sâu lắng.

Linh73