Thứ Năm, 24 tháng 9, 2009

St. PIO xem và cầu nguyện với Ngài

Hãy cùng nhìn xem ...và cầu nguyện với Ngài ..Thánh Pio đã được in Năm Dấu Thánh của Chúa...Phải chăng vì thế mà dù Ngài qua đời đã 40 năm... mà thân xác vẫn nguyên vẹn như đang ngủ...

Today is the feast day of St. Pio. Please see his picture below. It has been 40 years + since his death. Look how well God has preserved his body. This is our modern day miracle. For those who do not believe, no amount of evidence is enough. For those who believe, no evidence is necessary.
Please say the special prayer below for your special intention and ask St. Pio to intercede for you before God, especially today: his feast day.
Have a blessed day.

Padre Pio's incorrupt body!
To see him resting so peacefully it's hard to believe that he died 40 years ago!



















http://photos.msn.com/Viewing/Album.aspx?PST

http://photos.msn.com/Viewing/Album.aspx?PST

A Prayer to Padre Pio

Beloved Padre Pio, today I come to add my prayer to the thousands of prayers offered to you every day by those who love and venerate you in Jesus' name. They ask for cures and healings, earthly and spiritual blessings, and peace for body and mind. And because of your friendship with the Lord, he heals those you ask to be healed, and forgives those you ask be forgiven in Jesus' name. Through your visible wounds of the Crucified Jesus, which you bore for 50 years, you were chosen in our time to glorify the crucified Jesus. Because the Cross has been replaced by other symbols, please help us bring back the veneration of the wounds of Jesus Christ, for we acknowledge His Precious Blood as true a sign of salvation, cleansing and purifcation.
As we lovingly recall the wounds that pierced your hands, feet and side, like beloved Jesus Christ, we not only remember the blood He shed as you also shed in pain, along with your smile, and the invisible halo of sweet smelling flowers that surrounded your presence, certainly the Scent of The Lord, symbolic as the perfume of sanctity.
Padre Pio, may the healings of the sick become the testimony that the Lord has invited you to join the holy company of Saints. In your kindness, please help me with my own special request: (mention here your petition, and make the sign of the Cross).
Bless me and my loved ones. In the name of the Father, the Son and the Holy Spirit. Amen.
In Memoriam J.S.
The following quotes of Padre Pio tell how he looked after and loved his spiritual family:
'I love my Spiritual Children as much as my own soul and even more.'

'Once I take a soul on, I also take on their entire family as my spiritual children.'
'To my Spiritual Children, my prayers for you will never be lacking.'
'If one of my spiritual children ever goes astray, I shall leave my flock and seek him out.

Thứ Hai, 21 tháng 9, 2009

TÌNH BẠN LÀ GÌ ?

Tình bạn là gì ?

Là niềm vui được hẹn gặp nhau

Bạn và tôi

Chúng ta cảm thầy vui thích khi ở bên nhau

Nhưng tình bạn đích thực là gì ?

Phải chăng đó là cảm xúc nồng ấm giữa tôi và bạn ?

Hay còn là một điều gì khác ? sâu đậm hơn những cảm xúc chóng qua ?

Có những tình bạn thoáng qua,

Nhưng cũng có những tình bạn lâu bền

Có những tình bạn xã giao mà chúng ta thấy nơi những người gặp nhau hàng ngày,

Nơi văn phòng, nơi đường phố….

Nhưng cũng có những tình bạn bền chặt dù đã lâu họ không gặp nhau !

Người bạn đích thực. Họ là ai ?

Là người mà bạn không ngại ngùng

Khi biểu lộ cảm xúc trước mặt họ

Là người dù ở xa vẫn luôn gởi đến bạn một lá thư, một dòng tin nhắn ..

Chỉ đơn giản để bạn biết rằng :

Bạn đang luôn hiện diện trong lòng họ.

Người bạn đích thực

Ở bên bạn khi bạn gặp thử thách

Cầm lấy tay bạn lúc bạn đang u buồn

Nâng đỡ bạn vượt qua những thách đố

Khích lệ bạn vươn lên

Đúng thế ….

Họ chịu đựng những nết xấu của bạn

Nhưng chính họ dám nói lên sự thật với bạn

Dù họ biết điều đó làm bạn đau lòng !

Người bạn đích thực là người dù xa cách về không gian

Nhưng luôn tạo cho bạn một cảm giác gần gủi

Có được người bạn đích thực

Là một trong những điều đáng ao ước trong cuộc đời

Bởi vì, như người ta nói :

“ Tình yêu thì qua đi, nhưng tình bạn thì ở lại “

Tình bạn không phải là người vợ cũng chẳng phải là người chồng !

Nhưng là thêm một bờ vai để bạn tựa vào tâm sự những điều thầm kín

Cùng với các bạn

Tôi chân thành cám ơn bạn đã hiện diện trong cuộc đời tôi.
Ghyslaine Rivest

Thứ Ba, 15 tháng 9, 2009

CHUYỆN GIA ĐÌNH TUẤN

Cùng Các Bạn 73,

Viết về gia đình TUẤN và việc lo cho con đi tu.
6g00 sáng Tuấn gọi sau một đêm đi xe từ NT vô SG, chuyến xe đã dừng ở chợ Bến Thành thay vì vô bến xe miền đông. Dẫn theo 2 con trai, tất cả đều lạ lẫm với chàng. Từ hướng dẫn, Tuấn đón xe bus về chợ Bà Chiểu và Linh đón ở đó.
Được một ngày tâm sự với bạn mới hiểu được là bạn phi thường trong cái vẻ bề ngòai rất đơn giản và mộc mạc : Ước muốn và đầu tư cho con đi tu vào thời buổi này không phải là chuyện đơn giản, hơn nữa kinh tế gia đình bạn không khá và việc lo cho con là điều đáng nghĩ suy lâu dài. Linh đã hỏi thẳng Tuấn và Linh nói thật nhá : Mày dẫn con đi và mang theo được bao nhiêu tiền ? Tuấn cười, cái cười hiền lành vẫn bắt gặp vào các dịp gặp gỡ. Hôm vừa rồi tiễn con có mời các Ae NT, được quỷ 73 + Ae + Các MBT cho được 700.000$ và tao có được 2.300.000$ từ tiền vừa bán con bò ( là phương án ky cóp lâu nay để chi vào việc này ). Tao lại hỏi tiếp: Thế mày phải đóng bao nhiêu cho nhà dòng. Tuấn nói : Tiền đóng cho dòng là 500.000 $, ăn uống dòng lo, còn lại từ học hành đến các chi phí khác mình tự lo. Lúc này Linh cảm thấy cái tổng 3 triệu sao nhỏ bé, chắt chiu.
Anh em mình cũng đã bắt đầu gìa rồi còn gì ? Từ album hình đã gởi, nhà Tuấn ở xa với làng mạc nên việc buôn bán là không thể. Vợ ở nhà nuôi vài con gà, một hai con bò như là cách để phòng thân. Chỉ còn lại thân gìa từ sớm phải lội vào rừng, một ngày trung bình đi bộ 12 tiếng đồng hồ băng qua nhiều núi rừng để tìm cây chặt về bán cho người ta làm nhà, hay cho các tiệm mộc, một tuần trung bình đi được 3-4 lần, mỗi lần trung bình được 150.000$. Tất cả đều bằng sức người và lắm khi phải về không vì bị rượt bắt. Linh cười với Tuấn đúng là lâm tặc thứ thiệt đây. Giờ trưa đã đến, hú hồn vợ mình nấu một nồi cơm to mà Tuấn rất thật tình cứ hết chén này lại đến chén khác, một thóang đã xong, mới hiểu phải như thế chàng mới đủ sức vác cây rừng.
Chiều đưa cha con Tuấn vào dòng, đóng cho dòng 500 ngàn, tiền học thi từ các trung tâm cả 2 kỳ khỏang 3 triệu. Mình nói Tuấn gởi Cha Hùng 2 triệu trước ( 1,5 triệu 1 kỳ + 500 cho thuốc men và việc cần riêng ) khỏang còn lại tiếp kỳ 2. Hiện tại con Tuấn dòng chỉ hổ trợ ôn thi lại đại học 1 lần nếu đậu thì sẽ nhập dòng, nếu không thì phải về lại. Con Tuấn phải quyết tâm lắm và trông nhờ vào an bài của Chúa vậy. Cha con từ biệt nhau ra về, 1 phút tần ngần, cái cảnh này sao giống quá những phút giây ngày xưa của Ae mình.

http://picasaweb.google.com/linhsb73/GiaDinhTUAN?authkey=M8l1MgcTALs&feat=directlink


Cám ơn hai thủ qủy đã lên tiếng và cho biết về SBC cuả Tuấn. Tao có ý kiến như sau:
1. Không lấy qủy của lớp cho việc này. Để dành cho những việc khác của lớp 73.
2. Mình thành lập một hội bảo trợ ơn Thiên Triệu lấy tên của lớp SB73, ví dụ như Hội Bảo Trợ Ơn Thiên Triệu CCSTCVSB73.
3. Mời hai cha Hòa và Vĩnh làm cha Linh Hướng cho hội.
4. AE73 kêu gọi thành viên trong gia đình gia nhập hội, cho bước đầu, sau đó thì phát triển rộng rải hơn cho mọi người.
5. Khởi đầu thì bảo trợ cho SBC73 sau đó thì SBC, và Địa Phận Mẹ Nha Trang nếu qủy cho phép.
6. Thủ qủy và thư ký nhờ Linh (VN), LTS (USA) và Qúy (Úc).
7. Hội trưởng thì nhờ AE nào ở VN, Bá Nhân giúp dùm.
8. Niên liễm cho hội viên: $20 USD cho ai ở hải ngoại, $200,000.00 ĐVN cho ai ở VN, tối thiểu cho một năm (Ví dụ thôi nha). Ai có lòng thì đóng thêm.
9. Quyền lợi cho hội viên: Hai cha Linh Hướng và các cha tương lai sẽ làm lể cầu nguyện theo ý của hội viên một năm vài lần (ví dụ thôi nha).
10. Nhờ hai cha viết một lá thơ kêu gọi và đơn xin gia nhập hội, để dể dàng trong việc kêu gọi và sổ sách.
Vài ý kiến, AE bổ túc thêm nha.
Sáng con

Thứ Sáu, 11 tháng 9, 2009

Bài Học Từ CHUYỆN XƯA

Bài đọc hay, SÁNG chuyến anh em 73.

Một lần Khổng Tử dẫn học trò đi du thuyết từ Lỗ sang Tề. Trong đám học trò đi với Khổng Tử có Nhan Hồi và Tử Lộ là hai học trò yêu của Khổng Tử.

Trong thời Đông Chu, chiến tranh liên miên, các nước chư hầu loạn lạc, dân chúng phiêu bạt điêu linh, lầm than đói khổ … Thầy trò Khổng Tử cũng lâm vào cảnh rau cháo cầm hơi và cũng có nhiều ngày phải nhịn đói, nhịn khát. Tuy vậy, không một ai kêu than, thoái chí; tất cả đều quyết tâm theo thầy đến cùng.

May mắn thay, ngày đầu tiên đến đất Tề, có một nhà hào phú từ lâu đã nghe danh Khổng Tử, nên đem biếu thầy trò một ít gạo … Khổng Tử liền phân công Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, còn Nhan Hồi thì đảm nhận việc thổi cơm.

Tại sao Khổng Tử lại giao cho Nhan Hồi - một đệ tử đạo cao đức trọng mà Khổng Tử đã đặt nhiều kỳ vọng nhất - phần việc nấu cơm? Bởi lẽ, trong hoàn cảnh đói kém, phân công cho Nhan Hồi việc bếp núc là hợp lý nhất.

Sau khi Tử Lộ dẫn các môn sinh vào rừng kiếm rau, Nhan Hồi thổi cơm ở nhà bếp, Khổng Tử nằm đọc sách ở nhà trên, đối diện với nhà bếp, cách một cái sân nhỏ.

Đang đọc sách bỗng nghe một tiếng "cộp" từ nhà bếp vọng lên, Khổng Tử ngừng đọc, liếc mắt nhìn xuống … thấy Nhan Hồi từ từ mở vung, lấy đũa xới cơm cho vào tay và nắm lại từng nắm nhỏ … Xong, Nhan Hồi đậy vung lại, liếc mắt nhìn chung quanh … rồi từ từ đưa cơm lên miệng …

Hành động của Nhan Hồi không lọt qua đôi mắt của vị thầy tôn kính. Khổng Tử thở dài … ngửa mặt lên trời màthan rằng: “Chao ôi! Học trò nhất của ta mà lại đi ăn vụng thầy, vụng bạn, đốn mạt như thế này ư? Chao ôi! Bao nhiêu kỳ vọng ta đặt vào nó thế là tan thành mây khói!”

Sau đó, Tử Lộ cùng các môn sinh khác mang rau về … Nhan Hồi lại luộc rau … Khổng Tử vẫn nằm im đau khổ …

Một lát sau rau chín. Nhan Hồi và Tử Lộ dọn cơm lên nhà trên; tất cả các môn sinh chắp tay mời Khổng Tử xơi cơm.

Khổng Tử ngồi dậy và nói rằng: “Các con ơi! Chúng ta đi từ đất Lỗ sang Tề đường xa vạn dặm, thầy rất mừng vì trong hoàn cảnh loạn lạc, dãi nắng dầm mưa, đói khổ như thế này mà các con vẫn giữ được tấm lòng trong sạch, các con vẫn yêu thương đùm bọc nhau, các con vẫn một dạ theo thầy, trải qua bao nhiêu chặng đường đói cơm, khát nước …

Hôm nay, ngày đầu tiên đến đất Tề, may mắn làm sao thầy trò ta lại có được bữa cơm. Bữa com đầu tiên trên đất Tề làm thầy chạnh lòng nhớ đến quê hương nước Lỗ. Thầy nhớ đến cha mẹ thầy … cho nên thầy muốn xới một bát cơm để cúng cha mẹ thầy, các con bảo có nên chăng?

Trừ Nhan Hồi đứng im, còn các môn sinh đều chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nên ạ!”

Khổng Tử lại nói: “Nhưng không biết nồi cơm này có sạch hay không?”

Tất cả học trò không rõ ý Khổng Tử muốn nói gì nên ngơ ngác nhìn nhau. Lúc bấy giờ Nhan Hồi liền chắp tay thưa: “Dạ thưa thầy, nồi cơm này không được sạch.”

Khổng Tử hỏi: “Tại sao?”

Nhan Hồi thưa: “Khi cơm chín con mở vung ra xem thử cơm đã chín đều chưa, chẳng may một cơn gió tràn vào, bồ hóng và bụi trên nhà rơi xuống làm bẩn cả nồi cơm.. Con đã nhanh tay đậy vung lại nhưng không kịp. Sau đó con liền xới lớp cơm bẩn ra, định vứt đi … nhưng lại nghĩ: cơm thì ít, anh em lại đông, nếu bỏ lớp cơm bẩn này thì vô hình trung làm mất một phần ăn, anh em hẳn phải ăn ít lại. Vì thế cho nên con đã mạn phép thầy và tất cả anh em, ăn trước phần cơm bẩn ấy, còn phần cơm sạch để dâng thầy và tất cả anh em …

Thưa thầy, như vậy là hôm nay con đã ăn cơm rồi … bây giờ, con xin phép không ăn cơm nữa, con chỉ ăn phần rau. Và … thưa thầy, nồi cơm đã ăn trước thì không nên cúng nữa ạ!

Nghe Nhan Hồi nói xong, Khổng Tử ngửa mặt lên trời mà than rằng: “Chao ôi! Thế ra trên đời này có những việc chính mắt mình trông thấy rành rành mà vẫn không hiểu được đúng sự thật! Chao ôi! Suýt tí nữa là Khổng Tử này trở thành kẻ hồ đồ !

Thứ Năm, 10 tháng 9, 2009

ANH EM ÚC 73 gặp nhau 2009


Có những khoảng khắc tuy tầm thường nhưng quý giá. Có khi nó sẽ chẳng bao giờ lập lại.