Thứ Tư, 9 tháng 12, 2009

HANG ĐÁ BÊLEM

Hang Đá Bê Lem - Nhà Thờ Giáng Sinh

Tọa lạc cách thành phố Jerusalem 8 km về hướng Nam, nhà thờ Giáng Sinh ở Bêlem là một trong những nhà thờ cổ nhất trên thế giới có sinh hoạt liên tục từ lúc xây dựng vào thế kỷ thứ tư đến nay.


Nhà thờ được xây cất ngay trên hang đá Bê lem. Chứng cứ đầu tiên về hang Bê lem được tìm thấy trong quyển sách của ông Justin Martyr viết vào khoảng năm 160.
Năm 327 thánh nữ Helène, mẹ của hoàng đế Constantin I cho xây cất nhà thờ Giáng Sinh.


Năm 529 nhà thờ bị đốt cháy trong cuộc nỗi dậy Samaritan.


Năm 565 hoàng đế Justinian I cho xây dựng lại và tồn tại đến nay.


Khi Bê lem bị người Ba Tư xâm chiếm vào năm 614, viên chỉ huy Shahrbaraz đã không ra lệnh tiêu hủy nhà thờ này vì nhìn thấy hình ba vị Vua phương Đông với trang phục của dân Ba Tư.


Trong các lần chiến tranh với Hồi giáo, nhà thờ đã ngụy trang bằng cách làm cổng vào nhỏ lại và mặt tiền không có vẽ là nhà thờ. Đó là lý do tại sao ngày nay nhà thờ Giáng Sinh không có chút gì uy nghi cao cả.


Có lẽ nhờ thế, nhà thờ Giáng Sinh đã giữ được tinh thần đơn sơ khó nghèo như lúc Chúa sinh ra cách nay 2000 năm!


Khu nhà thờ Giáng Sinh nhìn từ quảng trường Máng Cỏ (Manger Square)

Phải lại gần hơn mới thấy cổng vào nhà thờ

Và phải cúi mình xuống mới vào được

Chánh điện bên trong nhà thờ - Trên nền nhà là nơi khai quật...

các nhà khảo cổ đã tìm được nền nhà thờ cũ từ năm 327

Tới gần bàn thờ - chú ý phía bên phải nơi có người đứng là cổng xuống hang đá Bê Lem

Bên trái bàn thờ có hình Đức Mẹ và Chúa Hài Đồng với nến cháy lung linh

Và khi tắt nến

Cổng bước vào hang đá Bê Lem

Hành lang nhỏ dẫn tới hang đá Bê Lem

Bước xuống các bậc thang là nơi Con Chúa Ra Đời

Bên phải: nơi Chúa sinh ra – Bên trái: máng cỏ

Máng cỏ nơi Chúa nằm sau khi sinh ra

Nơi Chúa Giêsu sinh ra được đánh dấu với ngôi sao 14 cánh

Các chữ vòng quanh bên trong ngôi sao: Hicde Virgine Maria Jesus Christus Natus Est
Có nghĩa là: Nơi đây Trinh Nữ Maria đã hạ sinh Đức Giêsu Kitô

Chính diện hang đá Bê Lem

Các hàng cột bên trong nhà thờ

Xen kẻ các bình đèn

Theo kiểu Chính Thống Giáo

Tạm biệt hang đá Bê Lem

Tạm biệt nhà thờ Giáng Sinh

Phía trước Nhà Thờ Giáng Sinh là Quảng Trường Máng Cỏ với đền thờ Hồi giáo.

Chủ Nhật, 6 tháng 12, 2009

HAI CON VỊT GIÀ

Kính chuyển đến AE73

Một mùa đông nữa lại đến ! ở đây là vùng quê nên cái lạnh nó khắc nghiệt hơn , lạnh thấm thía hơn ở sài gòn nhiều, đọc mail của Linh , mình chợt nhớ nhiều về AE , nhớ về những năm tháng , những kỷ niệm và chợt nhớ đến “Chu kỳ hạnh phúc !” của chính mình !

Lúc mới lấy nhau ai mà không muốn sống với nhau vui vẻ như thế !, hạnh phúc như phim , cuộc đời toàn màu hồng, nhìn đâu cũng thấy đẹp, hình như mọi thứ trên cõi đời này đều mỉm cười với đôi uyên ương ! nhưng, cái chữ nhưng này nó đớn đau lắm, mọi thứ dần thay đổi theo năm tháng, cái nhiêu cái đáng yêu, cái quyến rũ, cái mượt mà nó cứ rủ nhau từ từ đi mất ! nhưng không chịu đi hết , cứ như mồi nhử cho chúng ta cứ phải buông xuôi đi theo …

Theo như kinh nghiệm của bản thân mình , thì hình như nó có quy luật hay sao đó ? mình để ý một số anh em chung quanh và nghiệm ra trong chính gia đình mình thì cứ khoảng 5 năm ( tất nhiên là cũng có sai số ) thì y như là thế nào cũng có biến cố : khi thì do chồng , khi thì do bà xã, đã gây ra sóng gió cho con thuyền vốn đã mong manh, phải chao đảo ! phải nói rằng trong những đợt đầu mình cũng còn vụng tay chèo lắm , còn yếu tay nghề nên cũng sém đắm đò ! chứ chẳng chơi đâu ! thế nhưng qua năm tháng, nhờ trời thương nên tay nghề dạo này cũng khá, cộng với già rồi nên yếu hơn, biết nhịn ăn nhì nên cũng đỡ xao xuyến lòng! phải lụy đò thôi !.. và thật tình thì ai cũng biết hạnh phúc là 1 cái gì đó mong manh lắm ! buổi sáng đang còn cười với nhau thế mà vì những cái cỏn con mà buổi chiều đã không còn muốn ngồi bên nhau nữa rồi , chứ đùng mong mà ngủ với nhau !!

Thôi thì như Linh đã từng tâm sự, cộng thêm kinh nghiệm của Huy Vân là cứ được năm nào ( tức là còn ăn, sống bên nhau được ) là mừng cho năm đó. Vậy thì kính thưa quý AE 73 vào ngày chủ nhật 13/12 sắp tới đây . Được sự cho phép của anh 2 trưởng vùng và sự đồng thuận của 1 số AE, em và nhà em cũng ráng mừng là đã ráng sống mí nhau 22 năm . biểu tượng giống như 2 con vịt già ! kính mời quý AE73 đặc biệt là AE73 ở vùng SG & PC xin vui lòng bỏ chút thời gian , cùng vợ con ( nếu chưa có thì cứ đi 1 mình cũng được ) đến vùng Đất Đỏ cùng chung vui với vợ chồng nhà em trong ngày lễ HÂM HÔN này. Kính báo và trân trọng kính mời .

TSC

Chủ Nhật, 29 tháng 11, 2009

Những BÀI THUỐC HAY

Alzheimer
Ăn uống trong mùa hạ
Bác sĩ tốt nhất
Bệnh gout là gì ?
Cây aloe vera
Các bài thuốc gia truyền
Cây sả
Củ nghệ
Bảng thức ăn trị bệnh
Bấm huyệt
Dược thảo
Ðiếc và trợ thính cụ
Ðiểm tâm
Ðộng đất
Ðột quỵ
Giảm thiểu cảm
Hạ Cholesterol
Lão hóa
Mất ngủ
Món ăn trị bệnh huyết áp
Mười phương pháp để kiện thân
Người già nên tránh
Người tăng huyết áp cần tập thể dục
Nhện cắn
Nhện dấu hiệu cảnh báo
Nhũng món ăn kỵ nhau
Nhũng toa thuốc
20 Nước bưởi và dầu ô liu
Nước lọc
Quan niệm bổ trong đông y
Rượu tỏi
Sống không bệnh
Sự săn sóc cuối cùng
Tập yoga
Thanh lọc gan bằng gạo lức
Thuốc trong rau sống
20 Thực phẩm trị bệnh
Trà huyền thoại và thực tế
Trị bệnh tiểu đường
Trứng gà
Vỏ cam quít
Xin đừng quên bữa điểm tâm

THỬ TÌM MỘT GIẢI PHÁP...

Cùng Các Bạn 73,
Hôm qua đi quay đám cưới, chợt suy nghĩ nhớ đến : ANH EM 73 CẦN LÀM KINH TẾ.
Nhìn chung thì mỗi người mỗi nghề, mỗi công việc, tự làm , tự kiếm sống. Người Việt mình cũng không mấy quen phương thức làm chung, nghĩ chung hoặc là từ kinh nghiệm đã chán việc chỉ đường làm ăn ?
Một thóang suy nghĩ :
- Luân có cửa hàng dịch vụ áo cưới
- Hiệp lại cho thuê rạp, cổng hoa, bàn ghế và là chuyên gia nấu đám
- Phong lại là đại lý bia Tiger, Heiniken
Có thể chăng kết hợp sẽ tạo thêm nhiều dịch vụ và nhiều công ăn việc làm cho nhau. Dịch vụ cưới đang là 1 trong những dịch vụ cần lắm TRỌN GÓI. Các Bạn đã có sẳn một số việc chính, bây giờ cần liên kết thêm hoặc bày vẻ thêm cho những Ae ít việc có thể phụ mình làm nên chuỗi liên hoàn.
Người đi tìm dịch vụ chỉ cần đến 1 nơi là họ được tất cả, giá cả cạnh tranh, chất lượng, lịch sự và hoàn tòan mới mẻ. TẠI SAO ANH EM MÌNH KHÔNG LÀM KINH TẾ, không thử đặt ra những liên kết, không bắt đầu bằng những cái mình đang có sẳn. Sự HIỆP NHẤT là rất cần thiết.
Trong thành phố, Linh thấy có nhiều việc đơn giản hái ra tiền. Ví dụ như: kết bong bóng cho đám cưới ( vốn ít lời nhiều ), bắn pháo, bắn kim tuyến, nhận trang trí, trình bày mâm quả, trăm ngàn việc liên quan tới đám cưới... mà nếu các bạn thật sự muốn liên kết lại thì chẳng phải chúng ta đang làm kinh tế đó sao ? Có những việc cần nhiều vốn thì các bạn liên kết như : Xe, Quay Phim, Chụp Hình, ban nhạc, MC + vũ đòan.
Có thể làm bánh cưới, ai ? Làm bánh thì KHÁNH có thể cung cấp trứng gà.
Có thể làm thiệp, THANH BÌNH một tay ? Cần rượu cưới hảo hạn thì có THUẬN. Những Ae thấp kém hơn thì có thể ráp giàn, bơm bong bóng, giao chạy việc. Linh ở xa không trực tiếp cùng các bạn nhưng Linh có thể giúp : Ý tưởng, cóp nhặt những mới lạ v.v...
Các bạn ơi, một thoáng ước mơ như thế. Chúng ta đã qua cái tuổi tranh giành rồi, bây giờ chỉ còn một khỏang ngắn nữa ráng giúp nhau có cái mà sống, để được những PHÚT GIÂY THẬT SỰ LÀ BẠN BÈ NHAU.
Có gởi thêm hình minh họa trên Picasa, các bạn coi sẽ hiểu thêm. Rất cần sự động viên và góp ý của nhiều Ae.
Linhsb 73

Thứ Tư, 25 tháng 11, 2009

LỄ TẠ ƠN

Thứ Năm tới, tuần lễ cuối của tháng 11, sẽ là Lễ Tạ Ơn tại Mỹ. Trân trọng mời đọc bài viết đặc biệt cho mùa lễ tạ ơn năm nay của tác giả Hoàng Thanh. Cô tên thật Võ Ngọc Thanh, một dược sĩ thuộc lớp tuổi 30’., hiện là cư dân Westminster, Orange County. Bài viết về Lễ Tạ Ơn của cô mang tựa đề “Xin Cám Ơn Cuộc Ðời” kể lại câu chuyện xúc động, giản dị mà khác thường, bắt đầu từ cái bình thường nhất: “Chỉ với một nụ cười...” Tựa đề mới được đặt lại theo tinh thần bài viết.

***
Thế là một mùa Lễ Tạ Ơn nữa lại đến. Tôi vẫn còn nhớ, lần đầu tiên khi nghe nói về Lễ Tạ Ơn, tôi thầm nghĩ, "Dân ngoại quốc sao mà... "quởn" quá, cứ bày đặt lễ này lễ nọ, màu mè, chắc cũng chỉ để có dịp bán thiệp, bán hàng để người ta mua tặng nhau thôi, cũng là một cách làm business đó mà..."
Năm đầu tiên đặt chân đến Mỹ, Lễ Tạ Ơn hoàn toàn không có một chút ý nghĩa gì với tôi cả, tôi chỉ vui vì ngày hôm đó được nghỉ làm, và có một buổi tối quây quần ăn uống với gia đình.
Mãi ba năm sau thì tôi mới thật sự hiểu được ý nghĩa của ngày Lễ Tạ Ơn.
Thời gian này tôi đang thực tập ở một Pharmacy để lấy bằng Dược Sĩ. Tiệm thuốc này rất đông khách, cả ngày mọi người làm không nghỉ tay, điện thoại lúc nào cũng reng liên tục, nên ai nấy cũng đều căng thẳng, mệt mỏi, dễ đâm ra quạu quọ, và hầu như không ai có nổi một nụ cười trên môi.
Tiệm thuốc có một bà khách quen, tên bà là Josephine Smiley. Tôi còn nhớ rất rõ nét mặt rất phúc hậu của bà. Năm đó bà đã gần 80 tuổi, bà bị tật ở tay và chân nên phải ngồi xe lăn, lại bị bệnh thấp khớp nên các ngón tay bà co quắp, và bà lại đang điều trị ung thư ở giai đoạn cuối. Cứ mỗi lần bà đến lấy thuốc (bà uống hơn mười mấy món mỗi tháng, cho đủ loại bệnh), tôi đều nhìn bà ái ngại. Vì thấy rất tội nghiệp cho bà, nên tôi thường ráng cười vui với bà, thăm hỏi bà vài ba câu, hay phụ đẩy chiếc xe lăn cho bà. Nghe đâu chồng bà và đứa con duy nhất bị chết trong một tai nạn xe hơi, còn bà tuy thoát chết nhưng lại bị tật nguyền, rồi từ đó bà bị bệnh trầm cảm (depressed), không đi làm được nữa, và từ 5 năm nay thì lại phát hiện ung thư. Mấy người làm chung trong tiệm cho biết là bà hiện sống một mình ở nhà dưỡng lão.
Tôi vẫn còn nhớ rất rõ vào chiều hôm trước ngày lễ Thanksgiving năm 1993, khi bà đến lấy thuốc. Bỗng dưng bà cười với tôi và đưa tặng tôi tấm thiệp cùng một ổ bánh ngọt bà mua cho tôi. Tôi cám ơn thì bà bảo tôi hãy mở tấm thiệp ra đọc liền đi.
Tôi mở tấm thiệp và xúc động nhìn những nét chữ run rẩy, xiêu vẹo:

Rồi bà ôm tôi và bà chảy nước mắt. Tôi cũng vậy, tôi đứng mà nghe mắt mình ướt, nghe cổ họng mình nghẹn... Tôi thật hoàn toàn không ngờ được rằng, chỉ với một nụ cười, mà tôi đã có thể giúp cho một con người có thêm nghị lực để sống còn.
Ðó là lần đầu tiên, tôi cảm nhận được cái ý nghĩa cao quý của ngày lễ Thanksgiving.
Ngày Lễ Tạ Ơn năm sau, tôi cũng có ý ngóng trông bà đến lấy thuốc trước khi đóng cửa tiệm. Thì bỗng dưng một cô gái trẻ đến tìm gặp tôi. Cô đưa cho tôi một tấm thiệp và báo tin là bà Josephine Smiley vừa mới qua đời 3 hôm trước.. Cô nói là lúc hấp hối, bà đã đưa cô y tá này tấm thiệp và nhờ cô đến đưa tận tay tôi vào đúng ngày Thanksgiving. Và cô ta đã có hứa là sẽ làm tròn ước nguyện sau cùng của bà. Tôi bật khóc, và nước mắt ràn rụa của tôi đã làm nhòe hẳn đi những dòng chữ xiêu vẹo, ngoằn nghèo trên trang giấy

Tôi còn nhớ tôi đã khóc sưng cả mắt ngày hôm đó, không sao tiếp tục làm việc nổi, và khóc suốt trong buổi tang lễ của bà, người "Mẹ American" đã gọi tôi bằng tiếng "my daughter"...

Trước mùa Lễ Tạ Ơn năm sau đó, tôi xin chuyển qua làm ở một pharmacy khác, bởi vì tôi biết, trái tim tôi quá yếu đuối, tôi sẽ không chịu nổi niềm nhớ thương quá lớn, dành cho bà, vào mỗi ngày lễ đặc biệt này, nếu tôi vẫn tiếp tục làm ở pharmacy đó.
Mãi cho đến giờ, tôi vẫn còn giữ hai tấm thiệp ngày nào của người bệnh nhân này. Và cũng từ đó, không hiểu sao, tôi yêu lắm ngày Lễ Thanksgiving, có lẽ bởi vì tôi đã "cảm" được ý nghĩa thật sự của ngày lễ đặc biệt này.

*
Thông thường thì ở Mỹ, Lễ Tạ Ơn là một dịp để gia đình họp mặt. Mọi người đều mua một tấm thiệp, hay một món quà nào đó, đem tặng cho người mình thích, mình thương, hay mình từng chịu ơn.. Theo phong tục bao đời nay, thì trong buổi họp mặt gia đình vào dịp lễ này, món ăn chính luôn là món gà tây (turkey).
Từ mấy tuần trước ngày Lễ TẠ ƠN, hầu như chợ nào cũng bày bán đầy những con gà tây, gà ta, còn sống có, thịt làm sẵn cũng có... Cứ mỗi mùa Lễ Tạ Ơn, có cả trăm triệu con gà bị giết chết, làm thịt cho mọi người ăn nhậu.
Người Việt mình thì hay chê thịt gà tây ăn lạt lẽo, nên thường làm món gà ta, “gà đi bộ.” Ngày xưa tôi cũng hay ăn gà vào dịp lễ này với gia đình, nhưng từ ngày biết Ðạo, tôi không còn ăn thịt gà nữa. Từ vài tuần trước ngày lễ, hễ tôi làm được việc gì tốt, dù rất nhỏ, là tôi lại hồi hướng công đức cho tất cả những con gà, tây hay ta, cùng tất cả những con vật nào đã, đang và sẽ bị giết trong dịp lễ này, cầu mong cho chúng thoát khỏi kiếp súc sanh và được đầu thai vào một kiếp sống mới, tốt đẹp và an lành hơn.
Từ hơn 10 năm nay, cứ mỗi năm đến Lễ Tạ Ơn, tôi đều ráng sắp xếp công việc để có thêå tham gia vào những buổi "Free meals" tổ chức bởi các Hôäi Từ Thiện, nhằm giúp bữa ăn cho những người không nhà. Có đến với những bữa cơm như thế này, tôi mới thấy thương cho những người dân Mỹ nghèo đói, Mỹ trắng có, Mỹ đen có, người da vàng cũng có, và có cả người Việt Nam mình nữa. Họ đứng xếp hàng cả tiếng đồng hồ, rất trật tự, trong gió lạnh mùa thu, nhiều người không có cả một chiếc áo ấm, răng đánh bò cạp...để chờ đến phiên mình được lãnh một phần cơm và một chiếc mền, một cái túi ngủ qua đêm.
Ở nơi đâu trên trái đất này, cũng luôn vẫn còn rất rất nhiều người đang cần những tấm lòng nhân ái của chúng ta...
Nếu nói về hai chữ "TẠ ƠN" với những người mà ta từng chịu ơn, thì có lẽ cái list của chúng ta sẽ dài lắm, bởi vì không một ai tồn tại trên cõi đời này mà không từng mang ơn một hay nhiều người khác. Chúng ta được sinh ra làm người, đã là một ơn sủng của Thượng Ðế. Như tôi đây, có được ngày hôm nay, ngồi viết những dòng này, cũng lại là ơn Cha, ơn Mẹ, ơn Thầy...
Cám ơn quê hương tôi -Việt Nam, với 2 mùa mưa nắng, với những người dân bần cùng chịu khó. Quê hương tôi- nơi đã đón nhận tôi từ lúc sinh ra, để lại trong tim tôi biết bao nhiêu là kỷ niệm cả một thời thơ ấu. Quê hương tôi, là nỗi nhớ, niềm thương của tôi, ngày lại ngày qua ở xứ lạ quê người...
Cám ơn Mẹ, đã sinh ra con và nuôi dưỡng con cho đến ngày trưởng thành. Cám ơn Mẹ, về những tháng ngày nhọc nhằn đã làm lưng Mẹ còng xuống, vai Mẹ oằn đi, về những nỗi buồn lo mà Mẹ đã từng âm thầm chịu đựng suốt gần nửa thế kỷ qua....
Cám ơn Ba, đã nuôi nấng, dạy dỗ con nên người. Cám ơn Ba, về những năm tháng cực nhọc, những chuỗi ngày dài đằng đẵng chạy lo cho con từng miếng cơm manh áo, về những giọt mồ hôi nhễ nhại trên lưng áo Ba, để kiếm từng đồng tiền nuôi con ăn học....
Cám ơn các Thầy Cô, đã dạy dỗ con nên người, đã truyền cho con biết bao kiến thức đêå con trở thành một người hữu dụng cho đất nước, xã hội...
Cám ơn các chị, các em tôi, đã xẻ chia với tôi những tháng ngày cơ cực nhất, những buổi đầu đặt chân trên xứ lạ quê người, đã chia vui, động viên những lúc tôi thành công, đã nâng đỡ, vực tôi dậy những khi tôi vấp ngã hay thất bại..
Cám ơn tất cả bạn bè tôi, đã tặng cho tôi biết bao nhiêu kỷ niệm - buồn vui- những món quà vô giá mà không sao tôi có thể mua được. Nếu không có các bạn, thì có lẽ cả một thời áo trắng của tôi không có chút gì để mà lưu luyến cả...
Cám ơn nhỏ bạn thân ngày xưa, đã "nuôi"tôi cả mấy năm trời Ðại học, bằng những lon "gigo" cơm, bữa rau, bữa trứng, bằng những chén chè nho nho,û hay những ly trà đá ở căn tin ngày nào.
Cám ơn các bệnh nhân của tôi, đã ban tặng cho tôi những niềm vui trong công việc. Cả những bệnh nhân khó tính nhất, đã giúp tôi hiểu thế nào là cái khổ, cái đau của bệnh tật...
Cám ơn các ông chủ, bà chủ của tôi, đã cho tôi biết giá trị của đồng tiền, để tôi hiểu mình không nên phung phí, vì đồng tiền lương thiện bao giờ cũng phải đánh đổi bằng công lao khó nhọc...
Cám ơn những người tình, cả những người từng bỏ ra đi, đã giúp tôi biết được cảm nhận được thế nào là Tình yêu, là Hạnh phúc, và cả thế nào là đau khổ, chia ly.
Cám ơn những dòng thơ, dòng nhạc, đã giúp tôi tìm vui trong những phút giây thơ thẩn nhất, để quên đi chút sầu muộn âu lo, để thấy cuộc đời này vẫn còn có chút gì đó để nhớ, để thương..
Cám ơn những thăng trầm của cuộc sống, đã cho tôi nếm đủ mọi mùi vị ngọt bùi, cay đắng của cuộc đời, để nhận ra cuộc sống này là vô thường... để từ đó bớt dần "cái tôi"- cái ngã mạn của ngày nào...
Xin cám ơn tất cả... những ai đã đến trong cuộc đời tôi, và cả những ai tôi chưa từng quen biết. Bởi vì:

"Trăm năm trước thì ta chưa gặp,
Trăm năm sau biết gặp lại không?
Cuộc đời sắc sắc không không
Thôi thì hãy sống hết lòng với nhau..."

Và cứ thế mỗi năm, khi mùa Lễ Tạ Ơn đến, tôi lại đi mua những tấm thiệp, hay một chút quà để tặng Mẹ, tặng Chị, tặng những người thân thương, và những người đã từng giúp đỡ tôi. Cuộc sống này, đôi lúc chúng ta cũng cần nên biểu lộ tình thương yêu của mình, bằng một hành động gì đó cụ thể, dù chỉ là một lời nói "Con thương Mẹ", hay một tấm thiệp, một cành hồng. Tình thương, là phải được cho đi, và phải được đón nhận, bởi lỡ mai này, những người thương của chúng ta không còn nữa, thì ngày Lễ Tạ Ơn sẽ có còn ý nghĩa gì không?
Xin cho tôi được một lần, nói lời Tạ Ơn: Cám ơn lắm, cuộc đời này....
Hoàng Thanh
Mùa Thanksgiving 2009