Thứ Bảy, 22 tháng 7, 2017

Chút Tâm Tình Mang Theo Về Họp Mặt SB73 - 2017

Các Bạn mến,
      Còn vài giờ nữa Anh Em Sg lên đường về Nha Trang, về với họp mặt SB73. Chuyến xe đêm luôn luôn là CHUYẾN XE TÌNH, bởi nó kêu réo, nó chờ đón và nó cưu mang suốt chặng đường dài Anh Em Sg. Thật sự Sg có mấy người, gia cảnh khác nhau, nguồn ơn cũng khác nhau nhưng có lẽ đã hiểu nhau nhiều trên những chuyến xe đêm. Năm nay Bá Nhân đi công tác xa, Trực không thể nghĩ việc, Minh đau yếu chuyến xe đi thiếu  vài chổ... buồn.
      Họp mặt SB73 đã hơn 10 năm. 10 năm của tìm nhau... Các bạn sung sướng lắm khi được tìm : Cái bắt tay mạnh mẽ, cái ôm nhau thắm thiết, nhiều ưu ái cảnh này đời kia và có luôn cả níu kéo đợi chờ...
      Đến hôm nay nhiều Anh Em vẫn còn sống mãi với " cái được tìm " ấy ...
      Thời gian 10 năm là quá đủ ( theo ý mình )... cho " MỘT KẾT HÔN VĨNH VIỄN ". Nghĩa là : Chính ta luôn luôn phải là người đi tìm, bởi thương nhớ, ấp ủ, nâng niu vỗ về... chứ sao lại mãi chờ ? Chờ một cuộc gọi, chờ một để ý, chờ một món quà và chờ một sắp sẳn...

      Trong một chia sẻ nhận được cách đây một năm ( gói quà mà mình nhận để chuyển cho một người khác giùm bạn ), mình đã nghĩ nhiều và thật thấm thía. Xin phép bạn cũng có mặt trong diễn này, cho mình chuyển tiếp " chia sẻ " của bạn mà có lẽ nhiều Anh Em chưa bao giờ với tới.

      Giờ này có lẽ Linh đã lên đường đi Nha Trang ( họp mặt SB73 2016 ).
Linh nói: ở nội, đó là món quà lớn . Ở Mỹ, lương tối thiểu là $7.50/giờ, do chính phủ liên bang quy định. Mức lương ấy thay đổi tùy theo mỗi tiểu bang, nhưng không được dưới $7.50/giờ. Ở tiểu bang nơi mình ở, tiền trợ cấp (welfare) cho những người không có lợi tức là $765/tháng nếu sống một mình, còn nếu sống chung  với người khác thì $532/tháng . Còn nếu đi làm thì lương tối thiểu hiện tại là $8.44/giờ. Tỷ lệ những người đi làm với lương dưới $15/giờ khá cao. Những người này, sau khi trả thuế, tiền lương lãnh về phải chi cho các thứ cần thiết (nhà, xe, điện, nước, khí đốt, xăng, v.v...) sẽ không còn bao nhiêu để sinh sống. Bởi vậy, ở ngoại, món quà đó cũng không dễ có đối với nhiều người.

Hơn 1 năm trước, mình mượn ngân hàng $45000 để sửa mái nhà và gắn hệ thống điện dùng năng lượng mặt trời. Để khuyến khích bảo vệ môi sinh, chính phủ đã hỗ trợ cho mình $9000 để gắn hệ thống đó. Sau hơn một năm cố gắng trả nhà băng càng nhanh càng tốt để giảm tiền lời, hiện nay mình vẫn đang nợ ngân hàng khoảng $18000. Mình không giàu đâu. Mình có thể dùng số tiền mình gởi về để trả nợ ngân hàng. Nhưng nếu cứ làm thế thì đến bao giờ mới giúp được người khác ? Số nợ của mình tuy nhiều, nhưng đã có hợp đồng trả góp và mình có thể trả được.  Hơn 1 năm nữa khi con của mình vào đại học, có lẽ mình cũng sẽ không giúp được ai nữa đâu. Vùng Đông Bắc nước Mỹ, tiền đại học trung bình khoảng từ $20000 đến $40000 1 năm cho 1 học sinh. Con minh 4 đứa, cầm nhà cũng chưa chắc đã đủ. 

Vài năm trước, có cô gái Mỹ tóc nâu vàng, sống độc thân, làm trong nhóm nghiên cứu của mình . Lương cô ta cũng khá nhưng hầu như tháng nào cũng thấy cô ta có vẻ chật vật trong vấn đề tiền bạc, đôi khi phải mượn tiền để đổ xăng đến khi lãnh lương thì trả lại . Lấy làm lạ nên mình hỏi thăm . Té ra là ngoài những chi phí cho cuộc sống, cô ta còn phải trả nợ tiền học mà cô ta đã mượn khi học đại học. Vậy mà hằng năm vào dịp Giáng Sinh, cô ta lên mạng tìm vài gia đình có trẻ em nghèo ở tiểu bang khác, rồi mua quà gởi tới, dù cô ta và họ chưa bao giờ quen biết. Người Mỹ họ thế đấy: nợ vẫn nợ, thiếu vẫn thiếu, nhưng giúp vẫn giúp, dù không quen biết. Và mình đã học từ họ điều ấy. Chần chừ và cứ suy tính mãi đến bao giờ ta mới làm được ?

Khi các quốc gia trên thế giới gặp thiên tai, thường thấy Mỹ giúp cả công lẫn của. Khi đất Mỹ gặp thiên tai, chẳng thấy ai giúp cả, người Mỹ phải tự cứu minh, nhưng không vì thế mà họ ngưng giúp kẻ khác . Lòng bác ái của người Mỹ thật đáng kính phục. Chuyên Tàu: báo thù, thà giết lầm hơn bỏ sót. Chuyện Tây: cứu người, thà giúp lầm hơn bỏ sót. Vài dòng chia sẻ với Linh.

Chút tâm tình mang theo trên chuyến xe đêm. Cảm ơn bạn đã cho phép mình chia sẻ.
Linhsb73

Cảm Ơn Anh Em về Họp Mặt SB73 - 2017

Anh em 73 thân mến,
Mình xin đại diện anh em Nha Trang gửi lời chân thành cám ơn đến các bạn và gia đình đã hy sinh thời gian để đến họp lớp SB73 tại Nha Trang.
Trước hội ngộ có nhiều sự thay đổi và bất nhất làm cho anh em buồn phiền và lo lắng. Rất may mắn là mình được các bạn gọi điện nhắc nhở và chia sẻ những phần việc phải làm trong hội ngộ, và mình đã nghe theo.
Cám ơn Cha Vĩnh và Cha Lợi bày cho mình phần khai mạc thât sôt sắng và trang nghiêm. Ngoài phần chia sẻ Lời Chúa, Cha còn cầu nguyện cho từng linh hồn người thân của các bạn, trong đó có linh hồn Phê rô Trần thế Ngoạn và linh hồn Gioan Baotixita Đức Ông Hoa.
Cám ơn nhóm Quốc mập và Hiêp đã lo chu đáo cho bữa ăn thật tươm tất, gồm gá chiên xé, thịt bò nướng với khoai tây, lẫu hải sản, mực hấp, . . . và đặc biêt là gỏi cá mai của Tiến.
Cám ơn Nga, Tấn và bà xã mình đã đến đêm hôm trước để lo rạp, trang trí, ráp âm thanh và phụ các việc lặt vặt với Hiệp.
Cám ơn bánh kem thật to của Sáng con gửi về tặng hội ngộ.
Cám ơn Bình và Linh đã dẫn dắt hội ngộ thât thân tình và đạt được những điều mình muốn.
Cám ơn tất cả đều trãi lòng, có cả tiếng khóc của cảm xúc khi tâm tình.
Cám ơn nhiêu điêu nữa.
Tuy nhiên vẫn còn những nỗi buồn của 1 vài anh em, do cách làm việc của mình không biết cách. Lỗi do mình hoàn toàn, thật sự mình cũng rất lo lắng và bất an cho hội ngộ lần này, nhưng rồi Chúa cũng lo liệu hết thảy.
Năm sau, anh em đã bầu Bình là Trưởng Ban tổ chức. Chắc chăn mọi việc sẽ tốt đẹp hơn.
Chúc anh em sức khỏe nhé.
Mến
Thọ

Thứ Tư, 25 tháng 1, 2017

HÃY HỌC ...LÀM NGƯỜI

Đạo Phật dạy rằng, không phải khi con người đạt được mọi thứ mình mong muốn là ta đã có sự thành đạt hạnh phúc. Hạnh phúc chân thực chỉ đạt được khi ta được giải thoát khỏi mọi sự đau khổ phiền não trong tâm trí
Có một lần, trong lúc ngồi cùng đám bạn bè thân thiết nhàn đàm về mọi sự trên đời, tự nhiên có ai đó xoay ra đặt hai câu hỏi: "Cuộc đời của con người là gì. Thế là chúng tôi đua nhau đưa ra các câu trả lời của mình. Chằng câu nào giống câu nào, thường là rất khác nhau. Do chỗ bạn bè từ nhỏ, mọi người tranh nhau nói, chẳng ai chịu ai, cứ thế câu chuyện trở nên rôm rả...
Trong cuộc đời mình, bạn đã bao giờ có suy nghĩ: "Rốt cuộc thì mục đích sống của chúng ta là gì? Chúng ta sống để làm cái gì?". Một số người quan niệm rằng: "Hãy sống sao cho sau này trở thành một người giàu có, thành đạt, công danh, lợi lộc trọn vẹn cả đôi đường". Một số khác lại nghĩ rằng: "Cuộc sống là để thưởng thức, hưởng thụ tất cả các thú vui trên cuộc đời. Và cũng có người tin: "Cuộc sống, vốn dĩ là những chuyến đi". Vậy thì thế nào mới là đúng ?


Đời là một mớ bòng bong lùng nhùng mà trong đó, tiền tài, địa vị, lý trí, tình cảm, bạn, bè, quen, thân... đan xen lẫn lộn vào nhau. Vậy nên những người sống trong những hoàn cảnh, điều kiện khác nhau, sẽ tạo dựng cho mình một mục đích sống khác nhau. Không ai có quyền lên án họ nếu kẻ chỉ trích chưa thực sự hiểu được cuộc hành trình mà họ đã trải qua để định hình được nó.
Có gì sai khi một người khao khát giàu có vì họ đã phải sống gần như cả đời trong sự nghèo khó, túng quẫn? Có gì sai khi một người mơ ước quyền lực bởi từ nhỏ họ đã được dạy rằng: "mạnh được, yếu thua"? Có gì sai khi một người muốn được tận hưởng cuộc sống bởi họ ý thức rõ được rằng đời ngắn ngủi biết dường nào. Thế nhưng nếu quan niệm như vậy thì thật quá tử tế với những kẻ sát nhân, những tên buôn bán ma tú hay tất cả những thành phần cặn bã khác của xã hội, kiếm tìm lợi ích trên mồ hôi, công sức và đôi khi, cả mạng sống của đồng loại để thỏa mãn dục vọng của bản thân.
Cuộc đời của con người là gì?
Trả lời: Cuộc đời là cái quý báu nhất, không thể nghĩ bàn, mà Tạo hoá trao cho một con người trong thời gian của một đời người. Được làm người, với tấm lòng từ bi và trí tuệ sáng suốt nhất, mỗi người hãy sử dụng cuộc đời mình có ý nghĩa và xứng đáng nhất để đền ơn tạo hoá, đáp hiếu mẹ cha.
1. Trong thương trường, đừng mong đợi sự giúp đỡ của người khác dành cho bạn, bởi đối với bất cứ ai, tiền không bao giờ đủ. (Học cách cho đi)
2. Những người giúp đỡ bạn là những người bạn tốt có đạo nghĩa, những người không giúp bạn cũng không có gì đáng trách cứ, không nên nuôi dưỡng thù hận, bởi họ đâu nợ bạn! (Học cách hiểu lý lẽ)
3. Hãy hiểu rằng không một ai nhất thiết phải giúp bạn khi bạn cần. Nếu có, người đó chỉ có thể là chính bạn. Vì vậy làm cho bản thân tự lập, mạnh mẽ, vui vẻ, hạnh phúc, mới là những việc bạn cần phải làm, dẫu sao cũng chỉ có bản thân mới nhất thiết cùng bạn vào sinh ra tử, hoạn nạn có nhau. (Học cách kiên cường)
4. Đừng vì những người bạn giàu có mà xa lánh những người bạn tinh thần, dần dần bạn sẽ hiểu ra sự giàu có của bạn bè có thể đưa bạn đi ăn uống vui chơi và cũng có thể mang lại đủ thứ phiền não thế tục, phức tạp và rắc rối. Những người bạn tinh thần chỉ có thể đưa bạn ra đồng ruộng, bờ suối, không có cao lương mỹ tửu, không sâm banh, cà phê, không có sàn nhảy, nhưng họ có thể cùng bạn chạy nhảy, cùng bạn cười đùa như một thằng hề. (Học cách tự trọng)
5. Kết bạn không phân biệt giàu nghèo, họ có gia tài hàng tỷ với bạn một xu cũng không liên quan, đừng để bản thân biến thành người đầy tớ, họ có lẽ không có gì cả nhưng vẫn nhường miếng bánh mì duy nhất cho bạn. (Học cách phân biệt)

6. Có thể tin rằng trên thế giới quả thực có tình yêu chung thủy, nhưng nó chỉ là thuộc về Ngưu lan Chức nữ, Lưu Sơn Bá, Chúc Anh Đài, bên Âu Mỹ còn có Romeo và Juliet, bởi họ đều có cuộc sống ngắn ngủi. Còn chúng ta thì phải sống thật lâu. (Học cách trân trọng)
7. Không cần biết bạn kết hôn vì điều gì, một khi bạn đã có con, bạn cần phải yêu gia đình này, bất kể nó tẻ nhạt và lạnh lẽo đến mức nào, bạn đều có nghĩa vụ phải sưởi ấm nó lên, bởi vì bạn là người cha! (Học cách trách nhiệm)
8. Chớp mắt tuổi thanh xuân của chúng ta sẽ không còn nữa, nếp nhăn dày lên từng ngày bên khóe mắt, chúng ta không thể ngăn sự tàn phá của năm tháng lên dung nhan, nhưng chúng ta có thể để cho trái tim làm chậm dần sự mài dũa của năm tháng như ngọc trong cát, dần dần bóng lên.Chờ đến khi chúng ta râu bạc, răng sụn, bước đi lảo đảo, bạn vẫn có thể giữ được vầng đỏ rực rỡ trên ánh ngọc trai đến cuối cùng, không phải sao? (Học cách trưởng thành)
9. Đừng nên quá cố chấp, cuộc sống có rất nhiều điều không như ý, thế giới không thể hoan hợp cho riêng bạn, trái đất không phải vì bạn mà xoay chuyển, do đó, đừng ôm mãi sự cố chấp, chúng ta cũng chỉ là những kẻ qua đường ở chốn hồng trần này, được sinh ra trần truồng,khi chết đi cũng chẳng thể mang theo được gì ? (Học cách buông tay)

KHI BẠN LÀ...


Khi bạn là viên kim cương, bạn muốn nằm trên ngón tay của người giàu sang, chứ không phải trong ngăn kéo của người túng quẫn.
Khi bạn là cái cuốc, bạn muốn thuộc về người nông dân, chứ không phải dựng ở sân sau của nhà trọc phú.
Khi bạn là đĩa cơm, bạn muốn nằm trước mặt kẻ đói khát, chứ không phải một người phè phỡn no nê.
Khi bạn là tấm vải ngoài chợ, bạn muốn lọt vào mắt một người thợ may, chứ không phải một lao công đang tìm giẻ lau nhà.
Cũng thế, dù bạn có là ai, khi bạn hiểu rõ được giá trị của bản thân, bạn cũng muốn ở nơi phát huy được giá trị của mình. Chứ không phải nơi bạn chỉ ở đó để tượng trưng và trưng bày mà không được sử dụng giá trị bản thân bạn đang có.
Trong tình yêu hãy ở bên người cần bạn, muốn bạn, hiểu giá trị của bạn, trân trọng bạn, tự hào khi bên bạn, biết ơn khi có bạn và người ấy sẽ khiến bạn trở nên giá trị hơn, hạnh phúc hơn...
Khi ấy, một viên kim cương hay một cái cuốc, cũng đều là bảo bối.

Ngài muôn được yêu thương



Chân Phước Phaolô VI, vào Giáng Sinh 1971, đã nói rằng: 
"Thiên Chúa có thể đã đến trong vinh quang rạng ngời, sáng láng và quyền năng, để gây sợ hãi, để làm cho chúng ta dụi mắt bàng hoàng kinh ngạc. Thế nhưng, trái lại, Ngài đã đến như là một trong những hữu thể bé mọn nhất, mỏng dòn nhất và yếu hèn nhất.
Tại sao?
Để không một ai cảm thấy hổ thẹn khi tiến đến với Ngài,
để không còn ai cảm thấy sợ hãi,
để tất cả mọi người đều cảm thấy gần gũi Ngài và đến gần Ngài,
để không còn khoảng cách biệt nào giữa chúng ta và Ngài.
Thiên Chúa cố gắng chìm xuống, ngụp lặn sâu thẳm trong chúng ta, để mỗi người chúng ta, mỗi người trong anh chị em, có thể nói năng thân mật với Ngài, tin tưởng Ngài, đến gần Ngài và nhận ra rằng Ngài nghĩ đến anh chị em và yêu thương anh chị em... 
Ngài yêu thương anh chị em!
Hãy nghĩ xem điều này có nghĩa là gì! Nếu anh chị em hiểu được điều ấy, nếu anh chị em nhớ những gì tôi đang nói đây, anh chị em sẽ hiểu được tất cả những gì là Kitô giáo".
Thiên Chúa đã muốn được hạ sinh như một con trẻ tí hon vì Ngài muôn được yêu thương. Ở đây chúng ta thật sự thấy được cái lý lẽ của Giáng Sinh đảo lộn cái lý lẽ của thế gian ra sao, đảo lộn cái tâm thức về quyền năng và thế lực, cái ý nghĩ của những người biệt phái và của những ai chỉ thấy các sự vật theo chiều hướng nhân quả hay định quyết chủ nghĩa.