Thứ Tư, 25 tháng 1, 2017

HÃY HỌC ...LÀM NGƯỜI

Đạo Phật dạy rằng, không phải khi con người đạt được mọi thứ mình mong muốn là ta đã có sự thành đạt hạnh phúc. Hạnh phúc chân thực chỉ đạt được khi ta được giải thoát khỏi mọi sự đau khổ phiền não trong tâm trí
Có một lần, trong lúc ngồi cùng đám bạn bè thân thiết nhàn đàm về mọi sự trên đời, tự nhiên có ai đó xoay ra đặt hai câu hỏi: "Cuộc đời của con người là gì. Thế là chúng tôi đua nhau đưa ra các câu trả lời của mình. Chằng câu nào giống câu nào, thường là rất khác nhau. Do chỗ bạn bè từ nhỏ, mọi người tranh nhau nói, chẳng ai chịu ai, cứ thế câu chuyện trở nên rôm rả...
Trong cuộc đời mình, bạn đã bao giờ có suy nghĩ: "Rốt cuộc thì mục đích sống của chúng ta là gì? Chúng ta sống để làm cái gì?". Một số người quan niệm rằng: "Hãy sống sao cho sau này trở thành một người giàu có, thành đạt, công danh, lợi lộc trọn vẹn cả đôi đường". Một số khác lại nghĩ rằng: "Cuộc sống là để thưởng thức, hưởng thụ tất cả các thú vui trên cuộc đời. Và cũng có người tin: "Cuộc sống, vốn dĩ là những chuyến đi". Vậy thì thế nào mới là đúng ?


Đời là một mớ bòng bong lùng nhùng mà trong đó, tiền tài, địa vị, lý trí, tình cảm, bạn, bè, quen, thân... đan xen lẫn lộn vào nhau. Vậy nên những người sống trong những hoàn cảnh, điều kiện khác nhau, sẽ tạo dựng cho mình một mục đích sống khác nhau. Không ai có quyền lên án họ nếu kẻ chỉ trích chưa thực sự hiểu được cuộc hành trình mà họ đã trải qua để định hình được nó.
Có gì sai khi một người khao khát giàu có vì họ đã phải sống gần như cả đời trong sự nghèo khó, túng quẫn? Có gì sai khi một người mơ ước quyền lực bởi từ nhỏ họ đã được dạy rằng: "mạnh được, yếu thua"? Có gì sai khi một người muốn được tận hưởng cuộc sống bởi họ ý thức rõ được rằng đời ngắn ngủi biết dường nào. Thế nhưng nếu quan niệm như vậy thì thật quá tử tế với những kẻ sát nhân, những tên buôn bán ma tú hay tất cả những thành phần cặn bã khác của xã hội, kiếm tìm lợi ích trên mồ hôi, công sức và đôi khi, cả mạng sống của đồng loại để thỏa mãn dục vọng của bản thân.
Cuộc đời của con người là gì?
Trả lời: Cuộc đời là cái quý báu nhất, không thể nghĩ bàn, mà Tạo hoá trao cho một con người trong thời gian của một đời người. Được làm người, với tấm lòng từ bi và trí tuệ sáng suốt nhất, mỗi người hãy sử dụng cuộc đời mình có ý nghĩa và xứng đáng nhất để đền ơn tạo hoá, đáp hiếu mẹ cha.
1. Trong thương trường, đừng mong đợi sự giúp đỡ của người khác dành cho bạn, bởi đối với bất cứ ai, tiền không bao giờ đủ. (Học cách cho đi)
2. Những người giúp đỡ bạn là những người bạn tốt có đạo nghĩa, những người không giúp bạn cũng không có gì đáng trách cứ, không nên nuôi dưỡng thù hận, bởi họ đâu nợ bạn! (Học cách hiểu lý lẽ)
3. Hãy hiểu rằng không một ai nhất thiết phải giúp bạn khi bạn cần. Nếu có, người đó chỉ có thể là chính bạn. Vì vậy làm cho bản thân tự lập, mạnh mẽ, vui vẻ, hạnh phúc, mới là những việc bạn cần phải làm, dẫu sao cũng chỉ có bản thân mới nhất thiết cùng bạn vào sinh ra tử, hoạn nạn có nhau. (Học cách kiên cường)
4. Đừng vì những người bạn giàu có mà xa lánh những người bạn tinh thần, dần dần bạn sẽ hiểu ra sự giàu có của bạn bè có thể đưa bạn đi ăn uống vui chơi và cũng có thể mang lại đủ thứ phiền não thế tục, phức tạp và rắc rối. Những người bạn tinh thần chỉ có thể đưa bạn ra đồng ruộng, bờ suối, không có cao lương mỹ tửu, không sâm banh, cà phê, không có sàn nhảy, nhưng họ có thể cùng bạn chạy nhảy, cùng bạn cười đùa như một thằng hề. (Học cách tự trọng)
5. Kết bạn không phân biệt giàu nghèo, họ có gia tài hàng tỷ với bạn một xu cũng không liên quan, đừng để bản thân biến thành người đầy tớ, họ có lẽ không có gì cả nhưng vẫn nhường miếng bánh mì duy nhất cho bạn. (Học cách phân biệt)

6. Có thể tin rằng trên thế giới quả thực có tình yêu chung thủy, nhưng nó chỉ là thuộc về Ngưu lan Chức nữ, Lưu Sơn Bá, Chúc Anh Đài, bên Âu Mỹ còn có Romeo và Juliet, bởi họ đều có cuộc sống ngắn ngủi. Còn chúng ta thì phải sống thật lâu. (Học cách trân trọng)
7. Không cần biết bạn kết hôn vì điều gì, một khi bạn đã có con, bạn cần phải yêu gia đình này, bất kể nó tẻ nhạt và lạnh lẽo đến mức nào, bạn đều có nghĩa vụ phải sưởi ấm nó lên, bởi vì bạn là người cha! (Học cách trách nhiệm)
8. Chớp mắt tuổi thanh xuân của chúng ta sẽ không còn nữa, nếp nhăn dày lên từng ngày bên khóe mắt, chúng ta không thể ngăn sự tàn phá của năm tháng lên dung nhan, nhưng chúng ta có thể để cho trái tim làm chậm dần sự mài dũa của năm tháng như ngọc trong cát, dần dần bóng lên.Chờ đến khi chúng ta râu bạc, răng sụn, bước đi lảo đảo, bạn vẫn có thể giữ được vầng đỏ rực rỡ trên ánh ngọc trai đến cuối cùng, không phải sao? (Học cách trưởng thành)
9. Đừng nên quá cố chấp, cuộc sống có rất nhiều điều không như ý, thế giới không thể hoan hợp cho riêng bạn, trái đất không phải vì bạn mà xoay chuyển, do đó, đừng ôm mãi sự cố chấp, chúng ta cũng chỉ là những kẻ qua đường ở chốn hồng trần này, được sinh ra trần truồng,khi chết đi cũng chẳng thể mang theo được gì ? (Học cách buông tay)

KHI BẠN LÀ...


Khi bạn là viên kim cương, bạn muốn nằm trên ngón tay của người giàu sang, chứ không phải trong ngăn kéo của người túng quẫn.
Khi bạn là cái cuốc, bạn muốn thuộc về người nông dân, chứ không phải dựng ở sân sau của nhà trọc phú.
Khi bạn là đĩa cơm, bạn muốn nằm trước mặt kẻ đói khát, chứ không phải một người phè phỡn no nê.
Khi bạn là tấm vải ngoài chợ, bạn muốn lọt vào mắt một người thợ may, chứ không phải một lao công đang tìm giẻ lau nhà.
Cũng thế, dù bạn có là ai, khi bạn hiểu rõ được giá trị của bản thân, bạn cũng muốn ở nơi phát huy được giá trị của mình. Chứ không phải nơi bạn chỉ ở đó để tượng trưng và trưng bày mà không được sử dụng giá trị bản thân bạn đang có.
Trong tình yêu hãy ở bên người cần bạn, muốn bạn, hiểu giá trị của bạn, trân trọng bạn, tự hào khi bên bạn, biết ơn khi có bạn và người ấy sẽ khiến bạn trở nên giá trị hơn, hạnh phúc hơn...
Khi ấy, một viên kim cương hay một cái cuốc, cũng đều là bảo bối.

Ngài muôn được yêu thương



Chân Phước Phaolô VI, vào Giáng Sinh 1971, đã nói rằng: 
"Thiên Chúa có thể đã đến trong vinh quang rạng ngời, sáng láng và quyền năng, để gây sợ hãi, để làm cho chúng ta dụi mắt bàng hoàng kinh ngạc. Thế nhưng, trái lại, Ngài đã đến như là một trong những hữu thể bé mọn nhất, mỏng dòn nhất và yếu hèn nhất.
Tại sao?
Để không một ai cảm thấy hổ thẹn khi tiến đến với Ngài,
để không còn ai cảm thấy sợ hãi,
để tất cả mọi người đều cảm thấy gần gũi Ngài và đến gần Ngài,
để không còn khoảng cách biệt nào giữa chúng ta và Ngài.
Thiên Chúa cố gắng chìm xuống, ngụp lặn sâu thẳm trong chúng ta, để mỗi người chúng ta, mỗi người trong anh chị em, có thể nói năng thân mật với Ngài, tin tưởng Ngài, đến gần Ngài và nhận ra rằng Ngài nghĩ đến anh chị em và yêu thương anh chị em... 
Ngài yêu thương anh chị em!
Hãy nghĩ xem điều này có nghĩa là gì! Nếu anh chị em hiểu được điều ấy, nếu anh chị em nhớ những gì tôi đang nói đây, anh chị em sẽ hiểu được tất cả những gì là Kitô giáo".
Thiên Chúa đã muốn được hạ sinh như một con trẻ tí hon vì Ngài muôn được yêu thương. Ở đây chúng ta thật sự thấy được cái lý lẽ của Giáng Sinh đảo lộn cái lý lẽ của thế gian ra sao, đảo lộn cái tâm thức về quyền năng và thế lực, cái ý nghĩ của những người biệt phái và của những ai chỉ thấy các sự vật theo chiều hướng nhân quả hay định quyết chủ nghĩa.

Thứ Tư, 1 tháng 6, 2016

CHỈ CÓ 2 ĐIỀU THÔI

1- Có 2 thứ bạn nên tiết kiệm : đó là sức khỏe và lời hứa.
2- Có 2 thứ bạn phải cho đi : đó là tri thức và lòng tốt.
3- Có 2 thứ bạn phải thay đổi: đó là bản thân và nhận thức.
4- Có 2 thứ bạn phải giữ gìn: đó là niềm tin và nhân cách.
5- Có 2 thứ bạn phải trân trọng: đó là gia đình và hiện tại.
6- Có 2 thứ bạn phải tự mình thực hiện: đó là lao động và chịu trách nhiệm với việc mình làm.
7- Có 2 thứ bạn phải lãng quên:   đó là đau thương và hận thù.
8- Có 2 thứ bạn phải khắc ghi:   đó là công ơn Mẹ Cha và sự giúp đỡ của người khác.
9- Có 2 thứ bạn buộc phải có để là người thành công:   đó là đam mê và lòng kiên trì.
10- Có 2 thứ bạn không được làm:   đó là hãm hại người khác và phản bội lòng tin.
11- Có 2 thứ bạn phải bảo vệ:   đó là danh tín và lẽ phải.
12- Có 2 thứ bạn phải chấp nhận:   đó là cái chết và sự khác biệt.
13- Có 2 thứ bạn phải kiểm soát:   đó là bản năng và cảm xúc.
14- Có 2 thứ bạn phải tránh xa:   đó là cám dỗ và sự ích kỷ.
15- Có 2 thứ bạn luôn phải xử dụng mà đừng hà tiện:   đó là tiền bạc và kinh nghiệm.
16- Có 2 thứ bạn không được sợ sệt:   đó là cái ác và sống thật.
17- Có 2 thứ bạn phải nuôi dưỡng :    đó là tình yêu và sự bao dung.
18- Có 2 thứ mà bạn cần phải đạt được trong cuộc sống:   đó là thành đạt và hạnh phúc.
19- Có 2 thứ bạn phải luôn sẵn sàng:    đó là khó khăn và ngày mai.
20- Có 2 thứ bạn phải luôn ghi nhớ:    đó là thực hiện những điều trên và làm thật tốt chúng trong cuộc sống hàng ngày.

Thứ Sáu, 26 tháng 2, 2016

LÁ THƯ CỦA BỐ GIÀ

Kính tặng tất cả những ai còn có nghĩa vụ chăm sóc Bố Mẹ già.
Các con yêu quý,
Thấm thoát trời đã vào Đông. Những ngày cuối năm thời tiết bắt đầu trở lạnh, năm nay chậm hơn mọi năm vì gần hết tháng 11 rồi còn gì! Nghe tin tức từ miền Đông, tuyết rơi liên tục chôn cả nhà cửa và đường sá, vậy mà ở Nam California, nhiệt độ ban đêm xuống thấp lại chóng tan vào lúc bình minh dưới nắng ấm ban mai... Ấy là một đặc ân trời ban cho miền Tây này, phải thế không con? Tuy nhiên sáng nay, hơi lạnh đầu mùa cũng đủ làm Bố co ro trên giường không muốn dậy. Người già chịu đựng cái cảnh cô đơn và lạnh lẽo rất kém cỏi, con vẫn biết?
À! Bố vừa nhắc hai chữ “đặc ân”, tất sẽ phải nhớ nói câu cảm ơn. Ân với nghĩa như âm dương luôn tương tác sánh đôi, không thể có ân mà thiếu nghĩa. Hơn nữa chúng ta đang bước vào mùa Thanksgiving, lễ Tạ Ơn cổ truyền hàng năm trên đất Mỹ.
Nhập gia tùy tục, sống theo phép ơn đền nghĩa trả nhưng khả năng ngồi viết gẫy gọn một lá thư hầu như đã mất nên Bố đành nắn nót tâm tư qua hơi thở đứt đoạn và nhịp tim già nua chậm chạp. Sức khỏe người già vào mùa lạnh mong manh lắm, nghĩ đến đâu tâm sự đến đó vậy... Con cảm phiền đọc lên bằng trực giác thì may ra mới hiểu cái đầu suy nhược này còn nghĩ vơ vẩn những gì? Hai bàn tay của Bố hiện nay sáng thì run rẩy, chiều lại đau nhức, chẳng qua vì đang lận đận với cái tuổi thọ lọt ra ngoài giới hạn trăm năm đời người.
Tạ ơn! Bâng quơ nhoẻn miệng cười mà nói đôi lời cảm tạ thì có gì khó đâu nhưng thổ lộ một lời tạ ơn bằng chánh niệm mới là điều đáng lưu ý để tâm! Tạ ơn Trời đã cho Bố tuổi đời trăm năm này ư? Bao đêm trằn trọc không ngủ vì tâm thân đau đớn hoảng loạn; đến khi tỉnh táo là lúc lại đối diện với bối rối chẳng biết mình có phúc hay có tội mà phải sống tuổi già điêu đứng từng ngày? Tạ ơn các con đã thương xót thân già này ư? Trải qua bao lần nhắn nhủ, dù biết rằng mỗi đứa một tính nhưng thực tế vẫn dạ xót lòng đau bởi đa số các con thương để bụng rồi phát chướng! Xót như xát muối vào lòng cũng khó tiêu hóa để chuyển tình thương ấy ra hành động. Thân già cô độc vẫn hoàn cô đơn với nỗi buồn từng phút, từng giờ, từng ngày, từng đêm, tháng này qua năm nọ... Thương mà vắng mặt, ở xa đã đành nhưng ở gần cũng thế, tìm cơ hội xa lánh người mình thương thì thương làm gì cho khổ tâm thân? Chẳng ích gì cho nhau cả! Quả thực, nghịch cảnh vô minh ấy đã vô hiệu hóa tình thương nên có đau có xót cũng chỉ pha thêm phần bạc bẽo... Nhiều lần trước mặt các con, Bố đã tỏ ý vui mừng nếu kết liễu được kiếp đời lê thê nặng nợ, xem như ấy là thượng sách chấm dứt tuổi già vô dụng với nỗi buồn lây lan làm ray rứt lòng thương; nhưng sáng dậy vẫn thấy mình còn sống ngoài ý muốn.
Quay lại câu chuyện Tạ Ơn nhân ngày Thanksgiving 2014, dù hoàn cảnh nào thì gia đình mình cũng chân thành biết ơn nước Mỹ đã cưu mang chúng ta trong những năm đầu lưu lạc xa quê, rồi bây giờ các con thành công ngay trên miền đất hứa. Lẽ thường ở đời, con người và sự việc đều bị giới hạn bởi không gian và thời gian, may hay rủi sống ngoài đường biên đã vạch sẵn thì phải tâm niệm sẽ khoác vào thân những ưu phiền. Ấy chính là phận già đau khổ này. Thỉnh thoảng có kẻ hồ đồ bảo rằng: “Cụ ơi, sướng mà chẳng biết! Tuổi già như Cụ lẽ ra vào “tu” ở viện dưỡng lão lâu rồi... Còn được ở nhà như vầy là phúc bẩy mươi đời, than vắn thở dài làm chi cho tổn thọ.”
Thôi thì mỗi người một ý. Tuổi già sống thọ mà đầu óc lú lẫn, ngồi cả ngày ngủ gà ngủ gật với tã ướt thì có khác gì phận tù chung thân? Ai đã từng qua cầu mới mong hiểu nổi dòng sông nước chảy nông sâu khúc nào. “Trẻ cậy cha, già cậy con” là câu ơn nghĩa để đời nhưng phải chăng cái vế thứ hai vì sống vội mà con người văn minh ngày nay ít còn cơ hội khả thi? Tuổi già sáng dậy nhìn Trời cậy Phật chờ con nhưng họa hoằn mới có đứa một công đôi ba việc hững hờ đến thăm. Mỗi đêm nhắm mắt trên giường ngủ tưởng như đã nằm yên trong lòng đất nhưng may mà phiêu diêu được thì tối lửa tắt đèn cũng chẳng có đứa con nào hay biết!
Tâm lý người già sợ nhất cảnh cô đơn nên nếu các con đã hiểu thì hãy thương cho tròn. Tình thương ấy không đánh đổi bằng tấm ngân phiếu kếch xù hay quà bánh đắt tiền mà chính là... thời gian. Một lúc nào đó trong ngày mà các con thấy trống vắng thừa thãi thì hãy mang đến tặng Bố giờ phút vô nghĩa ấy! Bản chất nó vô giá nhưng lại vô cùng quý báu nếu chia sẻ đúng đối tượng... Con dư biết, sáng chiều Bố lủi thủi hết ngồi lại nằm, cô đơn bên cạnh một người trả công chỉ biết im lặng canh chừng. Nếu con đến thăm, nhớ bỏ hết công việc và lo toan ở ngoài xe trước khi vào nhà, tránh cảnh thân tâm mỗi chỗ mỗi nơi để cha con sống thật những kỷ niệm cuối đời bên nhau. Người già như Bố đương nhiên ăn nói sẽ không còn mạch lạc hấp dẫn, xin con đừng nhăn nhó. Hãy nhẫn nại ngồi nghe như thuở nuôi con còn bé, Bố đã từng chăm chú theo dõi tiếng con bi bô học nói, lập đi lập lại nhiều lần một chữ từ ngày này qua ngày nọ liên hồi.
Xin lỗi! Con nhận đi để Bố khỏi bị mặc cảm sống già là có tội, mỗi ngày mỗi tồi tệ và tương lai đang lùi dần về quá khứ bởi thân tâm này mang toàn cảnh vụng dại của một đứa trẻ tiềm ẩn vào thân xác một cụ già. Ấy chỉ là chuyện bình sinh chuyển hóa người già trở về con trẻ trước thời kỳ phải hóa thân đấy thôi. Nếu nghe Bố nói lăng nhăng đầu đuôi lẫn lộn thì hãy tha thứ vì đó là trạng thái bất ổn dẫn Bố từng bước tiến dần đến hồi chung cuộc và rồi chẳng bao lâu nữa, cha con mình sẽ phải vĩnh viễn xa nhau.

Hãy kiên nhẫn với người già để mọi sân hận dễ từ bi buông xả, tỷ dụ hôm nọ Bố lỡ tay đổ ly cà phê, bắt con phải chùi rửa cực khổ thì cũng đừng nặng lời như con đã làm bởi vì người già nhiều tự ái nên hay tủi thân. Con còn nhớ hay quên? Buổi trưa hôm ấy, nhìn con giận mà Bố thấy sợ hãi. Như một đứa trẻ có phản xạ tự nhiên, Bố chỉ còn biết chắp tay niệm Phật cầu xin.
Hối tiếc! Cha con mình cùng hối tiếc thì đã muộn. Mặc dù Bố luôn tha thiết cần sự hiện diện của các con như người bạn đồng hành trong khoảnh khắc nhưng đôi khi mơ màng ngồi gần nhau cả giờ im lặng, cũng đừng ngạc nhiên bởi khả năng tai với mắt của Bố đã suy yếu gần như mờ và điếc từ nhiều năm nay. Nếu Bố có lập đi lập lại câu hỏi không nghe rõ, dù khó chịu mong con vẫn nhẫn nại trả lời hay thảo xuống tờ giấy cho Bố đọc chứ lẳng lặng cắt đứt câu chuyện là điều khổ tâm vì nó khơi dậy cái tò mò bế tắc và tự ái bị khi dễ trong đầu kẻ đã đầy mặc cảm sa sút.
Những lúc hiếm hoi ngồi gần nhau, con tránh bịt mũi rồi buông lời chê trách vì cái mùi dị biệt từ thân thể Bố toát ra. Người già có mùi của người già như trái chín trên cây thối ủng sắp rụng cành. Lẽ thường, đó là mùi tử biệt chẳng thể nào mãi mãi thơm tho như trái xanh trên cành. Cũng đừng lôi kéo bắt các Cụ phải tắm rửa thường xuyên vì tuổi già sợ lạnh và sợ nước. Thân thể họ gầy còm, yếu ớt, nhu nhược nên dễ bị đau ốm cảm lạnh, họ giống nhau ở điểm này nên con cần ghi nhớ mà thông cảm. Tuổi già sống nhiều với quá khứ , vì thế Bố nhớ thuở còn bé, con chạy quanh nhà mỗi khi Mẹ bắt tắm và Bố phải đuổi theo, đến khi tóm được thì con vùng vẫy than khóc thật lâu mớingừng. Kỷ niệm ấy con còn nhớ, hay đã quên?
Nhẫn nại! Có lẽ chỉ cần thế thôi đối với người già! Các con phải hiểu thì mới thương rồi ân tình giúp đỡ. Nhẫn nại thăm nom chia sẻ, nhẫn nại ngồi nghe tào lao, nhẫn nại dọn dẹp vung vãi, nhẫn nại dắt đi quanh phố, nhẫn nại ngửi mùi khai thối, nhẫn nại chùi rửa vệ sinh và nhất là nhẫn nại giúp họ nhắm mắt thanh thản mỗi đêm, cùng với nụ cười. Từng ấy nhẫn nại, các con có thương thì mỗi người chỉ cần làm một chuyện. Thân già sống lâu mỗi ngày mỗi tệ hại rồi sẽ đến lúc không thể ngồi dậy, nằm trên giường thở, ăn và tiêu hóa. Đáng thương hay đáng tội còn tùy vào sự nhẫn nại hiểu biết của mỗi người.
Được như thế thì giây phút chia ly cuối cùng, Bố sẽ mãn nguyện ra đi và các con cũng khỏi phải nhỏ một giọt lệ than khóc vì chúng ta chẳng còn gì hối tiếc. Tất cả đã đầy đủ bổn phận, tình thương và hiểu biết khi nghĩ rằng mười giọt nước mắt ân tình rơi giữa đám tang thì bẩy giọt đã phát xuất từ sự ân hận, xin lỗi... muộn màng!
Ai cũng biết “cha mẹ có trong con” nên ghét con là ghét chính mình, vì thế bức thư này chỉ là một thông điệp nhắc nhở thương yêu. Điều chắc chắn một mai khi Bố ra đi gặp Mẹ, ở thế giới bên kia sẵn phép nhiệm màu, Bố sẽ phù hộ cho cuộc sống các con nhiều may mắn nhưng sẽ từ chối chúc các con phải sống đời trăm tuổi vất vả như Bố hiện nay, không những thế lại còn lây lan bao lo âu khó nhọc sang cả gia đình.
Cuối thư, Bố xin tạ ơn đời, tạ ơn người. Trong cái may có cái rủi và ở cái rủi đã có sẵn cái may, chuyện đời vô thường là thế! Cầu mong quê hương nước Việt thật sự độc lập, dân chủ, hạnh phúc và đất nước hùng cường này mãi mãi no ấm thịnh vượng như mùa gặt cuối thu 1621 của người Pilgrim khởi đầu truyền thống Thanksgiving: Gia đình quây quần bên bếp lửa có gà Tây, ngô khoai, bí đỏ... với hương vị ân tình.
Hôn các con thật nhiều,